Other People Teach Us How To Live

Every now and then when I’m doing something I pause and remember. “Hey, I learned this from ___.” As though everything I’ve ever known, the way I’m doing the things I do now, it’s all because I learned it from someone.

I always start my article edits with a note of praise, because that’s how J edited my writing. I wipe my chopsticks with lime peels after squeezing it into my soup, because that’s how L did it. I write my D’s with a large swoop because that’s how B taught me to do it in second grade. I flick the water off my body like a windshield after a shower, because K said it got 70% water off. I sign my emails using “With Sincerity” because that’s how S did once, and I liked it so much I never looked back. And when I hug people, I always hold them for longer and harder than they hold me because that’s how T hugged us, and T gave the best hugs.

We are a mosaic of all the people who have been in our lives.

We are alive, but it is other people who teach us how to live.


Thỉnh thoảng khi đang dở tay làm điều gì đó, mình nhận ra rằng “Ồ… mình học cái này từ ___ nhỉ.”

Mỗi lần mình sửa bài viết cho ai đó, mình luôn bắt đầu bằng một cái note khen tác giả vì đó là cách J edit bài viết của mình trước đây. Mình vẫn dùng vỏ quất để lau đũa trước khi ăn, vì đó là thứ L làm cho mình năm mình vào lớp 10. Chữ D mình viết luôn cong và mạnh quá mức, vì đó là cách B dạy dạy viết vào năm lớp 2. Mình ký email bằng “With Sincerity” vì có lần S viết như thế gửi cho mình mà mình thích quá mượn luôn. Sau khi tắm, mình dùng tay quẹt hết đi nước trên người như kể đang dùng cái quẹt kính, vì K bảo rằng như vậy sẽ hết được 70% nước. Và khi mình ôm ai đó, mình luôn ôm họ chặt hơn và lâu hơn họ ôm mình, vì đó là các T ôm chúng mình ngày xưa (và T có chiếc ôm tuyệt nhất).

Ta là tranh ghép của tất cả những người ta đã từng gặp.

Ta được sinh ra trên cõi đời này, nhưng người khác mới dạy ta cách sống.

Leave a comment